Báo chí

Lê Thị Kim và khoảng trời riêng đẹp đẽ

“Em lạc đâu sao Kim”, tập thơ – họa mới nhất của nhà thơ Lê Thị Kim, NXB Văn hóa Văn nghệ – vừa ra mắt bạn đọc trong quý I/2020 với 42 bài thơ và một số tranh do chị sáng tác.

Những ai thân thiết với Lê Thị Kim đều hiểu phía sau người phụ nữ dịu dàng, luôn tươi cười xinh xắn ấy là người có những thành công văn nghiệp cùng với nghị lực phi thường để vượt qua những nỗi buồn trong đời sống. Nhìn bề ngoài của chị, dễ nghĩ Lê Thị Kim có cuộc đời nhẹ nhàng như thơ chị, luôn mềm mại, dịu dàng. Song cũng có thể chính tố chất ấy mới nâng đỡ chị, để chị đầy bản lĩnh sống và nhìn đời với đôi mắt trong veo như ngày thiếu nữ sau những trang thơ.
Continue reading

Nhà thơ – họa sĩ Lê Thị Kim – Ý thơ trong nét cọ

(Phapluatmoitruong.vn) – Đừng nhìn em như thế / Cháy lòng em còn gì /Sự nồng nàn của bể /Cuốn mất hồn em đi… (Đừng nhìn em như thế).

Bài thơ Đừng nhìn em như thế rất nổi tiếng và khá lãng mạn của nữ thi sĩ Lê Thị Kim sáng tác từ những năm đầu thập niên 80, thế kỷ trước đã khiến trái tim bao người thổn thức. Ngay sau khi ra đời, bài thơ được nhạc sĩ Hoàng Hiệp cùng một số nhạc sĩ khác, mỗi người một phong cách đã phổ nhạc khác nhau, và tác phẩm nào cũng được công chúng yêu mến.

Continue reading

Lãng mạn thơ và hoạ Lê Thị Kim

18g30 ngày 22.10 trên kênh HTVC Thuần Việt trình chiếu phóng sự Thơ và hoạ của Lê Thị Kim. Đây cũng là dịp kết thúc cuộc triển lãm thơ và hoạ của chị tại khu du lịch Văn Thánh- TP.HCM, kể từ đêm khai mạc 10.10.10 thật lãng mạn trong cơn mưa dữ dội với đông đảo bạn bè đồng nghiệp đội mưa đến chúc mừng. Và cũng từ “cơn mưa nghệ thuật” ấy, nhà thơ Tôn Nữ Thu Thuỷ đã có những dòng đầy cảm xúc về tác phẩm của nhà thơ- hoạ sĩ Lê Thị Kim.

Continue reading

Văn nghệ mạnh thường quân

Văn nghệ Mạnh Thường Quân

VŨ TRỌNG QUANG

NVTPHCM- Anh em văn nghệ thường đùa với nhau về bút danh của nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan, ước ao sao được là Phan Ngọc Thường Quân, ý nói vui chỉ có Thường Đoan thôi (anh chị em sáng tác, nói chung khó khăn làm gì Mạnh Thường Quân được). Nhưng cũng có đấy, có Mạnh Thường Quân văn nghệ đấy…

Continue reading

Vẫn là đoá quỳ hư ảo

LÊ THỊ KIM

vẫn là đoá quỳ thơ hư ảo

HUỆ TRIỆU

NVTPHCM- Hư ảo trong thơ, hư ảo trong tranh, có phải là cách để người đàn bà thơ Lê Thị Kim giải thoát và hạnh phúc? Đắm vào hư ảo, để giấu đi phiền muộn cuộc đời đa sự, đa đoan, giấu vào những khát khao còn nguyên tươi trẻ, sống hết mình trong khát khao ấy…

Em mong manh, em chỉ như chiếc lá
Biết nhặt tia sáng nào khi mặt trời lên

Continue reading

Lê Thị Kim thắp cho mình ngọn lửa

NHÀ THƠ – HOẠ SĨ LÊ THỊ KIM:

“Thắp cho mình ngọn lửa…”

CHUNG TỬ

NVTPHCM- Nói đến cái tên Lê Thị Kim, có người nhắc đến chuyện kinh doanh địa ốc, hay ai đó lại nhấn mạnh rằng chị làm thơ hay lắm. Rồi lại có người khen hội họa mới là tài năng thật sự của chị. Và có anh chàng nọ khen giọng hát hay ngâm thơ của Lê Thị Kim thật ngọt và như ru người ta vào giấc mộng vậy. Ôi, thật lãng mạn! Nhưng bất ngờ lại có một tin trên báo nọ rằng, thời học ở Đại học Khoa học Sài Gòn cũ, cô sinh viên Lê Thị Kim còn là vận động viên bóng bàn xuất sắc, vô địch toàn trường 4 năm liền. Nếu vậy, ắt Lê thị Kim còn là một nhà khoa học gì đó nữa chứ. Thì đúng thế! Quả đó là một khối rubic đa sắc, biến hóa đến kỳ ảo…

Continue reading

Thơ – hoạ và “đại gia nhà đất”

Nhà thơ Lê Thị Kim:

Thơ – hoạ và “đại gia nhà đất

ĐẶNG HUY GIAN

NVTPHCM- Đó là ấn tượng về chùm thơ đầu tiên đăng báo, đặc điểm của những bức tranh đã tham gia mấy kỳ triển lãm và thành công trong địa hạt kinh doanh của nữ nhà thơ Lê Thị Kim – tác giả bài thơ có tiếng một thời: “Tôi và cỏ”. Riêng về đoản thi này, có lần nhà thơ kỹ tính Võ Văn Trức, từng là Trưởng ban thơ Báo Văn nghệ, có lần đã phải lên tiếng: “Tôi và cỏ” giống như hình ảnh một cô gái Sài Gòn mặc một chiếc áo dài đẹp.

Continue reading

Như người làm xiếc – chùm thơ

Nỗi nhớ Sài Gòn

Tưởng không bao giờ nhớ Sài Gòn
Bởi mỗi ngày bước chân ta qua đấy
Góc phố nhỏ nhoi con đường vẫn vậy
Có gì đâu – mưa nắng vẫn vô chừng

Hàng me vẫn dáng đứng lừng khừng
Như anh chàng trồng cây si trước ngõ
Thách đố thời gian chờ ai đưa mắt ngó
Phút chao lòng – thả lá rớt đầy tay

Continue reading

Vùng lửa và con gái – chùm thơ

VÙNG LỬA VÀ CON GÁI

HẦM

Ơ đây con gái đào hầm
Như chơi thuyền đũa ngày xưa
Tay quốc tay chuyền nàng nẻ xuống như mưa
Nhanh quá thể – khiến các đấng tu mi cũng phải ngẩn ngơ chóng mặt

DỐC

Một con dốc, hai con dốc rồi ba con dốc
Như thoa mỡ trợt trơn bởi đêm qua cơn mưa trằn trọc
Dưới lằn đạn tải thương, mồ hôi đã ướt mềm mái tóc
Các nàng vẫn băng băng như lướt giữa đồng bằng

RỪNG

Ơ rừng thường xuyên được đổi món
Hết món canh rau lại tới món rau canh
Hết món bão, món mưa rừng lại sang món lạnh
Nhưng yêu rừng, yêu quá thể rừng ơi

GIÓ

Tóc dựng ngược như rễ tre
Là khi định thò tay để ôm ngang lấy gió
Thế – con gái có phải là ngọn gió
Sao lại tóc cứ đứng lên cả

CƯA

Bây giờ đã nhẹn lắm rồi
Cây bằng bắp đùi mà lưỡi cưa cứ lao đi sàn sạt
Con gái bây giờ khỏe như voi !
Làm thế vẫn cười nheo đôi mắt
Vẫn cong môi nũng nịu
Và hát rập ràng theo tiếng mưa đều gõ nhịp trên lưng
LỀU

Không thích ở hầm thì lên ở lều
Hầm dã chiến nên lều cũng không thua dã chiến
Chỉ cần một mái vải,
bốn cọc tre là võng được bung lên
Vẫn có một tiếng kẽo kẹt,
lời đồng đội ru đưa đầm ấm như ngày xưa mẹ hát…

LÊ THỊ KIM